Trang kỷ niệm

 

Những kỷ niệm vui về giờ thực tập Sư phạm

Lý Năng Nhường (Lớp Pháp văn - Khóa Lương Văn Can)

Tôi rời trường Đại Học Sư Phạm Huế vừa đúng 47 năm, nhưng vài kỷ niệm về các giờ đầu tiên trên bục giảng vẫn chưa phai mờ trong ký ức .
Vào thời điểm giữa năm 1973, chúng tôi chuẩn bị đi thực tập Sư Phạm để làm hành trang ra trường. Lớp Pháp văn của chúng tôi vào năm cuối chỉ còn lại 11 sinh viên, được chia thành 3 nhóm thực tập sinh. Nhóm của tôi gồm 4 giáo sinh (Tôi, V.Đ.Triệu, T.X. Lộc, và một bạn nữa- lâu quá tôi không nhớ rõ tên). Chúng tôi đi thực tập với các Thầy Phạm Kiêm. Âu, Mai Duy Trung, Trần Hữu Long và Lê Bá Quân. Nhưng có lẽ với Thầy Phạm Kiêm Âu, tôi có nhiều kỷ niệm sâu sắc nhất. Vào thời điểm ấy, Thầy Phạm Kiêm Âu cũng đã đứng tuổi, có lẽ tuổi chúng tôi chỉ bằng tuổi con Thầy. Tôi còn nhớ trong buổi họp đầu tiên của nhóm tại nhà Thầy để phân công giờ thực tập, Thầy có một so sánh rất vui, nhưng rất nghiêm chỉnh “Các anh đi thực tập cũng giống như tìm Thầy học võ, Thầy đi bài Quyền cước nào, thì các anh cũng nên theo như thế”. Tôi nghe qua cũng thấy hơi ớn, và đến khi phân giờ dạy thì tôi mới thật sự “toát mồ hôi”. Thầy Phạm Kiêm Âu thường dạy Pháp văn, sinh ngữ chính các lớp Đệ nhất A, B và C tại Trường Nữ Trung học Đồng Khánh. Thời ấy, theo chương trình giảng dạy, học sinh Đệ nhất A, B chỉ học cuốn Mauger 2 tương đối nhẹ nhàng, nhưng Đệ nhất C sinh ngữ chính Pháp văn, sẽ học cuốn Mauger 3 và Văn chương Pháp. Không biết Thầy Âu có muốn “nắn gân” tôi hay không mà Thầy đã chia tôi dạy 1 giờ Văn chương Pháp lớp Đệ nhất C1 Trường Đồng Khánh?
Bài dạy là một bài thơ của Paul Verlaine (Il pleure dans mon Cœur…) là một trong những Thi sĩ trong Văn học lãng mạn Pháp vào Thế kỷ 19. Tôi vừa lo nhưng cũng thấy vui mừng, vì đây là một trong những bài thơ của Verlaine mà tôi tâm đắc nhất. Có lẽ đây là một giờ dạy tôi đã chuẩn bị kỹ càng và công phu nhất trong cuộc đời cầm phấn. Thế rồi, ngày “thượng đài” cũng đã đến. Buổi sáng hôm ấy, mặc dầu đã cuối Xuân, nhưng trời vẫn còn se lạnh. Không biết anh T.X. Lộc xoay xở thế nào mà có một chiếc xe Jeep và chở chúng tôi thẳng đến Trường Đồng Khánh. Cảm giác của tôi đầu tiên đi vào Trường Đồng Khánh thật khó tả, một cảm giác vừa lâng lâng, vừa hồi hộp, không biết có giống “Lưu Nguyễn” khi lạc vào Thiên Thai không? Trong sân trường, dưới những hàng phượng vĩ, trên những hành lang lớp học, đâu đâu cũng thấy thấp thoáng các tà áo trắng thướt tha. Khi chúng tôi bước qua dãy hành lang dẫn đến phòng Hội Đồng Giáo Sư, phía sau lưng chúng tôi vang lên những tiếng xì xào, cùng những nụ cười khúc khích, trêu chọc. Có lẽ mấy “nàng” muốn dùng số đông để uy hiếp tinh thần chúng tôi. Giờ quyết định đã đến. Sau mấy hồi trống vang lên, các nữ sinh xếp hàng ngay ngắn vào lớp học. Tôi bước đi như người mộng du, tim đập liên hồi. Thầy Âu có một quy định rất nghiêm khắc là khi Thầy đã vào lớp rồi, học sinh nào vào sau xem như đi trễ. Vì thế, khi Thầy và chúng tôi bước vào lớp, tất cả nữ sinh đều hiện diện đông đủ, đứng chào rất nghiêm chỉnh. Sau khi chờ Thầy và các bạn về ngồi cuối lớp tham dự, Tôi bước lên “đoạn đầu đài”. Tôi nhìn bao quát lớp, các em trông giống như các Thiên thần áo trắng vừa xuống trần gian (Tôi xin nói thêm một chút về chuyên môn: Thầy Âu có khuynh hướng là sau khi đọc xong bài thơ, thì dịch liền sang tiếng Việt. Tôi có thắc mắc với Thầy, nếu học sinh không hiểu nghĩa thì làm sao dịch được, nhưng Thầy nói rằng học sinh đã soạn bài ở nhà, đương nhiên phải hiểu và dịch được. Lúc đầu, tôi thầm không đồng tình với Thầy, nhưng cuối cùng cũng phải theo thế võ của Thầy mà diễn thôi). Sau khi đọc bài thơ, và cho các em học sinh đọc và dịch nghĩa, đến phần tôi dịch bài thơ. Tôi bắt đầu với hai câu thơ đầu: “Lệ rơi trong lòng tôi như mưa rơi trên hè phố”, đã có tiếng xuýt xoa, xì xào, tôi nghĩ các em thấy thấm ý với lời dịch của 2 câu trên. Đa số các em thường dịch “mưa ngoài trời như mưa trong lòng”, nhưng các em không phân biệt rõ ở đây Verlaine có ý dùng phép so sánh và chơi chữ với hai động từ pleurer, nghĩa là khóc trong câu “Il pleure dans mon cœur” và pleuvoir nghĩa là mưa trong câu “Il pleut sur la ville”. Tiết học càng lúc càng sinh động, đa số học sinh trong lớp trình độ sinh ngữ rất khá, có thể trả lời hầu hết các câu hỏi tôi đưa ra. Cá biệt có một nữ sinh rất xuất sắc và thông minh, đến nay tôi vẫn còn nhớ rõ tên em PTTN, hầu như cảm nhận được những nét hay nét đẹp của bài thơ, đã trả lời xuất sắc những câu hỏi khó mà tôi dành riêng cho các em học sinh giỏi trong lớp. Tôi cảm thấy hưng phấn và hoàn thành trọn vẹn vai diễn của mình, và rất may là không bị cháy giáo án. Một điều tôi cảm thấy vui và ngạc nhiên thích thú là sau phần nhận xét tiết dạy, Thầy Âu ngỏ ý tôi sao chép lại bản dịch của bài thơ và tặng Thầy một bản. Có lẽ đó là một trong những giây phút thăng hoa nhất trong cuộc đời dạy học của tôi. Niềm vui về giờ dạy thực tập rồi cũng phôi pha, nhưng nào ngờ cơn “dư chấn” của nó còn làm tôi chao đảo hơn, rồi “rắc rối của cuộc đời tôi đã xảy ra”. Mấy hôm sau trong lúc đang ngồi tại thư viện Đại học Văn Khoa Huế ở đường Lê Lợi để ôn thi cuối khoá, tình cờ một cô gái dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt bầu bỉnh, đặc biệt có chiếc răng khểnh thật dể thương, đến gặp tôi. Qua chào hỏi làm quen, tôi biết nàng cũng học ĐHSP ban Anh văn, sau tôi một năm (thuộc khoá Huỳnh Thúc Kháng). Không biết do ai kể lại mà nàng biết tôi có dạy tiết thực tập với bài thơ “Il pleure dans mon cœur”, và ngỏ ý nhờ tôi dịch bài thơ sang tiếng Việt. Vào thời đó, theo quy chế của trường ĐHSP Huế, sinh viên ban Ngoại ngữ bắt buộc phải học thêm môn sinh ngữ phụ là Anh hoặc Pháp văn. Thật là “buồn ngủ gặp chiếu manh”, cơ hội ngàn năm một thuở đã đến rồi. Thật ra lúc ấy tôi có thể đưa ngay lời dịch bài thơ cho nàng, nhưng như vậy thì sau nầy “bóng chim tăm cá” biết đâu mà tìm gặp lại. Qua tìm hiểu tôi biết người đẹp cũng thuê nhà trọ trong cùng ngõ hẻm với nhà tôi thuê. Đúng là thiên thời, địa lợi, nhân hoà. Trận “chiến” này thế nào tôi cũng giành chiến thắng. Tôi nắn nót chép lại bản dịch của bài thơ, đem qua tặng nàng làm quà gặp mặt, và tiếp theo là những buổi chiều “trực ban” trong sân nhà nàng.

 Ông Verlaine ơi, cảm ơn ông đã sáng tác cho đời bài thơ bất hủ, tạo cho tôi những giây phút thăng hoa trong cuộc đời đi dạy, và cũng nhờ bài thơ này mà tôi đã tìm được “một nữa kia” của đời tôi.

  Đến nay khi tuổi đời đã gần “bảy bó”, ngồi hồi tưởng lại mà tôi thầm cảm ơn bài thơ của ông đã tạo cơ hội cho tôi có được một mối duyên tiền định, nhưng cũng qua bài thơ này, tôi cũng thầm trách tạo hoá đã gán cho tôi “món nợ trần ai” mà tôi phải cưu mang trong suốt cuộc đời

Wichita Falls, Texas Hoa Kỳ

Mùa Đại dịch Covid 19

Lý Năng Nhường